Bài phát biểu của bạn Hồng Nhung-12A1(07-10): Ninh Châu ơi mai xa rồi!

Discussion in 'Bản Tin Nhà Trường' started by Chung Tooc, Nov 6, 2010.

  1. Chung Tooc

    Chung Tooc CHỦ TỊCH NCQB


    [​IMG]

    [YOUTUBE]LlJplC-3K_E[/YOUTUBE]

    Lời đầu tiên cho phép con thay mặt cho toàn thể các bạn học sinh khối 12 kính gửi tới các thầy cô giáo lời chúc sức khỏe, hạnh phúc và lòng biết ơn chân thành nhất.

    Thưa thầy, thưa cô! Trong khoảnh khắc miên man của buổi học cuối cùng, lòng con chợt buâng khuâng giữa biết bao miền cảm xúc-có điều gì đó không rõ nhưng đủ để con hiểu rằng khoảnh khắc chia tay đang đến. Con buồn, hụt hẫng, chênh vênh và nuối tiếc. Những năm tháng của tuổi học trò sẽ trôi về đâu giữa những ngược xuôi của dòng đời, sẽ cập bến vào đâu trong tâm hồn của mỗi người?

    Nay đã xa rồi yêu dấu ơi!

    Nhớ thầy, cô, nhớ đến chơi vơi

    Trường xưa cánh phượng ngày nao đã

    Dõi theo ta đến nghẹn muôn lời!

    Con biết nói gì trong ngày lễ hôm nay!

    Bởi bây giờ con phải xa rời những gì thân quen nhất, gần gũi nhất, những thứ đã nâng niu, chở che, vỗ về - cho con ngàn tia nắng ấm áp giữa cuộc đời đầy bão giông. Phải từ biệt ngôi trường đã dang rộng vòng tay đón lấy, ôm ấp chúng con trong suốt 3 năm. Ba năm, một khoảng thời gian không ngắn nhưng làm sao đủ để những kỷ niệm thân thương đầy ắp trong tâm hồn mỗi người, làm sao đủ để khỏa lấp những vụng dại còn vương đầy trên lối bước ngày xa trường. Làm sao đủ bởi lòng con uốn níu kéo khoảnh khắc ngưng tụ của thời gian.

    Con biết nói gì trong phút giây này thầy ơi!
    Bởi con phải xa vòng tay cô thầy- những người đã ươm mầm tri thức, gieo hạt ngọc tình người, bồi đắp phù sa cho sự đơm hoa vì lòng tự trọng và sự bao dung, đã âm thầm, lặng lẽ bên trang giáo án chỉ để mong sao chúng con có một tương lai tươi sáng hơn.

    Thời gian ơi! xin dừng lại đừng trôi .

    Cho chúng khoanh tay con cúi đầu chào thầy cô lần nữa.

    Gọi tiếng cô thầy với tất cả tin yêu.


    [​IMG]

    Con phải nói sao trong khoảnh khắc này, lòng nghẹn ngào cay đắng. Bởi phải chia tay bạn bè - những người đã chia sớt bao niềm vui, nỗi buồn cùng con, cùng lớn lên và trải qua những vấp ngã cuộc sống, cùng trao nhau những khát khao, mong ước cả những giận hờn trách mắng. Phải chia tay bác phượng già lầm lũi ở góc trường, tán bàng xanh cằn cỗi tỏa bóng mát, phải xa hàng ghế đá chuyên chở bao kỉ niệm - lòng con chợt nhói đau, buốt lạnh. Những gì thân quen nhất là những gì hằn sâu trong trái tim không dễ gì mờ phai.

    Có nhớ những ngày đầu chập chững bước vào đây, trường mới, bạn mới, thầy cô ai cũng đều xa lạ, lòng bỡ ngỡ xuyến xao, bước chân gượng gạo, đôi mắt nhìn xa xăm về phía chân trời để tìm bến đỗ bình yên. Tất cả mọi thứ đều lạnh lùng, bối rối và ngỡ ngàng. Thời gian dần trôi, chúng con lớn dần theo năm tháng giờ đây khi xa trường lòng lại day dứt khôn nguôi! Bởi sẽ nhớ lắm, nhớ trường nhớ lớp, nhớ một thời áo trắng đi qua cùng bao kỉ niệm, nhớ giọng nói trầm ấm của thầy, nhớ mùa thi đến mà lòng thấp thỏm lo âu, nhớ cơn mưa chiều tan trường, nhớ câu thơ vô tình ai dúi vội vào tay, nhớ những ngượng nghịu phút ban đầu mà ngại ngùng không dám nói: "để nửa vầng trăng chẳng còn dịp để tròn, nhớ nét tinh nghịch của lũ con trai hay làm trò rồi cả lớp phá lên cười, nhớ cô bạn gái thầm lặng bước đi trong ánh nắng vàng một chiều mùa hạ. Nhớ sự ân cần chăm sóc, bảo ban, cả những lo lắng mà cô dành trọn cho chúng em trong những tháng năm sống dưới mái trường này. Nhớ những lần ăn vụng trong lớp, những khi bị điểm kém, hay lúc này đây nhớ ánh mắt đượm buồn của bạn trong giờ phút chia tay"

    Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt

    Ngẩn ngơ lòng vô cớ những buồn vui

    Tập nhật kí dịu dàng dòng mực tím

    Từng trang viết bàng hoàng bao kỉ niệm

    Mai xa rồi lưu luyến nữa hay không?

    Có ai đó đã nói rằng "Người ta chỉ quí những gì khi đã đánh mất nó. Khoảng thời gian hạnh phúc nhất của con người là khi còn học sinh." Hạnh phúc nằm ngay trong những người bạn, trong lớp học của mình, trong mỗi buổi sáng đến trường. Thời gian sẽ qua đi đúng với qui luật của nó và bạn không thể lấy lại được, hãy một lần ngắm lại để mãi mãi rời xa.
    Xin phút tĩnh tâm giữa muôn điều hời hợt

    Cảm tạ mái trường ơn nghĩa thầy cô.

    Cảm ơn cuộc đời đã mang chúng con đến với ngôi trường này, được sống và được chở che, được dung thứ cho những ước mơ bay cao, bay xa, trở thành những ngôi sao trên nền trời đêm lấp lánh được làm cánh chim tự do.

    Cảm ơn màu thắm đỏ của cánh phượng rơi ép vào trang nhật kí, nhắc chúng con không bao giờ nguôi quên quãng đời học sinh, cảm ơn hoa sữa vẫn ngọt ngào nâng nhẹ lòng con để thấu hiểu ơn thầy cô. Cảm ơn bằng lăng tím dịu dàng ươm dấu chân tình bạn. Xin gửi lại đây phút giây này để mãi mãi không quên.

    Em thấy không tất cả đã xa rồi

    Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ

    Tuổi thơ ra đi cao ngạo thế.

    Thưa thầy, thưa cô, rồi chúng con sẽ nhận ra được nhiều điều mà thầy cô đã dạy. Thầy cô đã dạy cho con thế giới diệu kì của sách, nhưng cũng cho con có đủ thời gian lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thưở của cuộc sống. Đàn chim tung bay trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngạt bên đồi xanh.
    Thầy cô đã dạy cho con biết đối xử dịu dàng với những người hòa nhã và cứng rắn với những kẻ thô bạo, thầy cô đã dạy cho con biết cách mỉm cười khi buồn bã và không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt.

    Thầy cô đã dạy cho chúng con cần có tri thức để chiếm lĩnh thế giới. Thầy cô đã dạy cho con biết yêu quê hương đất nước, biết kiên cường trong cuộc sống.
    Thầy cô đã dạy cho chúng con biết rằng phải luôn có niềm tin tuyệt đối với bản thân, bởi vì khi đó chúng con sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại. Những lời thầy cô dạy hôm nay sẽ là hành trang quí giá cho chúng con bước vào đời.

    Thôi chào tạm biệt mái trường yêu dấu, tạm biệt con đường đến trường thoảng mùi hương lúa, tạm biệt cây phượng già, gốc bàng cổ thụ, tạm biệt rặng hoa sữa ngan ngát hương đưa, hàng ghế đá ngày nào bao kỉ niệm, tạm biệt những người bạn đáng yêu nghịch ngợm, chào tạm biệt thầy cô - chúng con phải xa, xa thật rồi!

    Chỉ hôm nay nữa thôi, chúng con được sống dưới ngôi trường này, giữa tình thương của thầy, bên ấm áp tình bạn. Và ngày mai mọi thứ sẽ dần lùi về quá khứ, sẽ ở lại trong hồi kí có những giọt nước mắt lặng lẽ rơi!

    Chia tay, để một ngày gặp lại "Ngày mà mùa hạ sẽ không buồn"

    Đã bao lần tôi đứng dưới Ninh Châu

    Cất tiếng hát ca về tháng ngày hồn nhiên bé nhỏ

    Và giờ đây khi phượng thắm cành sắc đỏ

    Ta lại bồi hồi bao kỷ niệm yêu thương.

    Ôi lời ca lắng đọng những cảm xúc vấn vương

    Tuổi học trò sáng trong tựa trang giấy trắng

    Kỷ niệm thân thương ấm nồng ánh nắng

    Chợt man mác buồn khi vô tình

    lật trang giấy trắng sang trang

    Tạm biệt Ninh Châu- thương nhớ lắm bạn bè ơi!...


    Nguyễn Thị Hồng Nhung- 12A1(2009-2010)
    Nguồn bài viết: thptninhchau.edu.vn

    chung likes this.
  2. Chiều Muộn

    Chiều Muộn <font size=3><font color="red"><b>QUẢN LÝ DIỄN ĐÀN

    Lớp miềng có khác...Nhân tài như lá rụng mùa thu....Tự hào...vinh dự quá....:20::20::20::20::20::20:
  3. --->N.A.I<---

    --->N.A.I<--- New Member

    Thật tuyệt vời . Giọng đọc đúng là đầy chất QB :36::36::36:
    Last edited by a moderator: Nov 6, 2010
  4. Chiều Muộn

    Chiều Muộn <font size=3><font color="red"><b>QUẢN LÝ DIỄN ĐÀN

    Có phải bài dự thi mô mà giải....:21::21::21::21::21:...Trong nớ có ý của miềng đó.......Mấy câu thơ cuối cùng á...Miềng sáng tác trong vòng 2 phút trước khi đưa cho nó ra đọc...:54::54::54::54::54:
    Mà Chính Hồng Nhung là BGK rồi còn gì.....:10::10::10::10::10::10:
  5. --->N.A.I<---

    --->N.A.I<--- New Member

    Anh nhầm nên sửa bài rùi ! Hi
  6. Ấy_ơI_ấY_Àh

    Ấy_ơI_ấY_Àh ĐỘI PHÒNG CHỐNG SPAM

    Miềng cũng rứa.Hihi, một bài viết hay....Cảm ơn Nhung B nha. Hi vọng Nhung B sẽ tham gia 4 rum 1 ngày ko xa. Tham gia chưa nhỉ?:46::46::46::46:
  7. Chiều Muộn

    Chiều Muộn <font size=3><font color="red"><b>QUẢN LÝ DIỄN ĐÀN

    T giới thiệu hắn vô để chuẩn bị mần BGK " Nét Bút Tri Ân " đó rồi mi....:11::11::11::11::11::11:
  8. Ấy_ơI_ấY_Àh

    Ấy_ơI_ấY_Àh ĐỘI PHÒNG CHỐNG SPAM

    Hehe, thật hả. Ừ, hay đó.....Vẹ hắn tham gia 4 rum lun đi...Cho vui:55::55::55::55:
  9. Sầu vô hạn

    Sầu vô hạn SMOD THÀNH VIÊN BAN QUẢN TRỊ

    a1 tự nổ tề bà con=))=))=))=))=))=))a
  10. ÁcMa'is me"KuPi

    ÁcMa'is me"KuPi VIP MEMBER

    Mà đều sự thật là hắn thế ....
    A1 nhiều nhân tài thiệt àh .Về tất cả mọi lĩnh vực lun tề:52::52::52:
  11. Ấy_ơI_ấY_Àh

    Ấy_ơI_ấY_Àh ĐỘI PHÒNG CHỐNG SPAM

    Chắc chắn rùi. Ngon cũng có, phá thì ko kém....Hihi.....Nhớ lại thấy vừa vui, vừa buồn...Vui là kỉ niệm về bạn bề thầy cô....Buồn là giờ đây mỗi người 1 ngã......A1 luôn nhớ về nhau....:):):)
  12. buồn gớm.....tự nhiên nghe bài phát biểu ni miềng thấy nhớ ninh châu quá huhu! nhớ mấy đứa bạn....
  13. ChuQuocXeng

    ChuQuocXeng Active Member

    không hiểu ông anh có hiểu câu " Nhân tài như lá mùa thu" không ???:D
  14. Chiều Muộn

    Chiều Muộn <font size=3><font color="red"><b>QUẢN LÝ DIỄN ĐÀN

    Tất Nhiên...
    Ở Câu : " Tuấn Kiệt như Sao buổi sớm , Nhân tài như lá mùa Thu "...Ý của Nguyễn Trãi muốn nói...: Sao buổi sớm đã lặn , đã chạy hết rồi... " Lá mùa Thu " cũng đã rụng hết...trên cây chẳng còn sót lại bao nhiêu..."...Tức ví Hiền Tài Đương Thời đã Cạn...Còn rất ít...rất hiếm....:11::11::11:
    Còn ở đây...Miềng lấy vế sau câu thơ củ Nguyễn Trãi làm Trọng...thêm một chữ : " Rụng "...Nó hóa thành : Nhân tài như là rụng mùa thu "..với ý...Lá mùa Thu mà rụng thì vô kể...Tức người tài giỏi cũng vô ngần...Tới dó đã...:)):)):)):)):))..:5::5::5:
  15. daicavoxa

    daicavoxa New Member

    Bước đến nhà em bóng xế tà. 1 đàn chó zữ bỗng xông ra. L0m kh0m nhặt đá tương vài chú. ăng ẳng kêu vang khắp xóm làng.
  16. tomboy.ruby

    tomboy.ruby Moderator

    sởn da gà vì giọng đọc đậm chất quảng bình........e sắp phải xa trường rồi............hichic

Share This Page